Tổng Hợp Tin Tức

Trương Công Kết Nối

  

Thất Tộc Tiền Hiền

Văn Hóa - Làng Nghề

Di Tích

Thư Viện Ảnh

Sáng Tác

Đăng Nhập

Số Lượt Truy Cập

Thanh Quýt - thơ Trương Điện Thắng

1
Thất tộc tiền hiền

Thuở rừng tre rừng duối

Đất bãi hiền hòa mà con sông dữ dội

Chảy tràn vào trang sử làng tôi...

 

Nhớ sông Lam, sông Mã xa xôi

Vợ chồng địu con trồng bông và dệt vải

Lập chợ lập làng Dựng đình

Đan phên và cấy lúa

Cùng trai Hời u mọi dưới trăng

Cùng gái Hời đội nước đổ đầy chum

Mơ mùa lành cây trái

“Nhất Nguyễn nhì Lê tam Trương tứ Bá...”

(1) Gò Phật, gò Huề, gò Vàng (2), gò Tử...

Nơi nào cũng dẫm máu cha ông

Nơi nào cũng truyền thuyết lưu danh

Bên sông là xóm Chợ, xóm Trên

Cây đa bến Chùa cây cốc sân Lăng (3

) Mã Khóm mã Ông ngõ nhà thờ quan Thượng (4)

Qua xóm Rừng ghé chòm Côi, bến thờ Bà xóm Dưới

Cúng thần hòang tụ hội xóm Chay

Ngước nhìn hoa chim chim nở

Hoa bay tím mái đình

Như những giấc mơ...bay

2

Giấc mơ chưa thành Chén cơm đầy khoai sắn

Lúa Đúc, lúa Trì, lúa Can nuôi đàn con chậm lớn

Ruộng rẻ nợ đòi

Nghẹn họng bát chè xanh

Như gầy tấm phên lương nửa chừng Nan gãy

Lại cầm rựa chặt tre vót chông

Rèn dao theo quân ông Hường Hiệu (5)

Lại gồng gánh con trên hai đầu gióng

Đốt nhà băng ruộng tản cư

Lại trốn lính trốn xâu vào tù ra tội

Hết quận Thái đến hai Biên...(6)

Máu trẻ con, người già loang bầm chợ Vải

Những lũy tre làng gục đầu ái ngại...

Trai tráng cầm súng lên non

Người già đào hầm đêm đêm bám trụ

Kẻ dắt vợ ra Hàn người đưa con lánh về phố Hội

Thương những đời cầu qua Ngũ Giáp lìa đôi

Mười tám vị La Hán trên Chùa bom đánh sập còn đâu

Cây đa làng lặng im những mùa chim sáo

Ngôi đình làng mấy trăm năm mưa bão

Trận bão này tan hoang...

Đánh tan tành đồn Thanh Quýt là chị Tranh (7)

Đánh vào lương tâm Washington là người con trai tên Trỗi (8)

Có người mẹ nào trên thế gian này như mẹ Thứ (9)

Những tượng đài quê hương...

3

Quê hương của thất tộc tiền hiền

Từ bờ sông Lam sông Mã...

Quê của vải và quê thuốc lá

Quê của tre xanh dựng nhà, vót chông, chẽ nan đan ghe ra biển cả

Quê của trăm nghề Là quê tôi...

Quê của trăm nghề hạt muối cắn làm đôi

Bát nước chè sủi tăm mời nhau

Thắm tình quê kiểng Giàu nghĩa nhân mà sao hoài lận đận

Bỏ súng xuống lại dắt trâu ra ruộng

Gặp con rô con diếc cuối đường cày

Chim chiền chiện góc trời vừa hót vừa bay

Nhắc những giấc mơ lấm bùn thời nhỏ dại...

Bước lên bờ chưa phủi tay lại ngày gặt hái

Đất trăm nghề xin mẹ chớ bâng khuâng...

Từ bờ duối này có đứa đã lớn khôn

Từ bến sông này có người đã đi hết biển

Từ đường cày kia, những con chim chiền chiện

Vẫn hát những lời ngợi ca bình yên

Rồi chim sẽ về đậu ngọn tre xanh

Rồi thuyền sẽ những lần về đông bến cũ

Xóm Chợ, xóm Trên, xóm Rừng, xóm Chay, xóm Dưới...

Nhất Nguyễn nhì Lê tam Trương tứ Bá...

Có ai chẳng gọi quê mình là quê tôi...

Tháng 2/2005 T.Đ.T

 

Comments   

0 #2 duc truong 2015-07-01 02:42
rat hay
Quote
0 #1 hien truong 2015-03-10 14:33
Qua hay. Cam on tac gia
Quote

Add comment


Security code
Refresh